Đời sống tình cảm của Quang Trung Nguyễn Huệ qua ‘Sông Côn mùa lũ’
Qua lịch sự ghi chép, đời của vua Quang Trung là một đời làm tướng xông pha trận mạc trong suốt 21 năm liền từ năm 1771 cho đến ngày ông qua đời. Nếu không có áng văn Ai Tư Vãn bất hủ của Ngọc Hân Công chúa khóc chồng có lẽ không ai tưởng tượng được Nguyễn Huệ cũng có một đời sống tình cảm mãnh liệt và phong phú đầy nhân tính. Đối với Ngọc Hân, trong vinh quang của kẻ chiến thắng – nghĩa là có quyền chiếm đoạt – Nguyễn Huệ không quên cái thổn thức và lo âu của nàng quận chúa nhỏ bé. Chàng từ tốn, thông cảm và độ lượng, và chính cái phút ban đầu đó đã mở lối cho cái thế giới kỳ bí của tình yêu nơi tâm hồn trong trắng hoang dại của công chúa Ngọc Hân.
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác ghi: “Đêm hợp cẩn … Khi nguyên súy Nguyễn Huệ vào, Ngọc Hân sợ quá không dám ngước nhìn lên, cũng không dám thở mạnh. Trước mắt công chúa, đôi hài thêu của nguyên súy khẽ lay động. Ngọc Hân chờ, nín thở mà chờ. Thật lâu Nguyễn Huệ không nói gì cả. Công chúa tự biết không thể cứ cúi đầu mãi thế này! Phải ngước lên mĩm cười với nguyên súy. Phải giúp người “xếp bào cởi giáp” như những người vợ hiền trong cổ thư đã làm. Phải … phải cung kính ngoan ngoãn “tay nâng ngang mày” như nàng Mạnh thị. Dù có nghĩ vậy công chúa vẫn không có can đảm ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt nguyên súy.
Bỗng đôi hài trước mắt Ngọc Hân hơi xoay hướng, như dợm bước về phía cửa phòng. Nhưng sau đó, đôi hài vẫn bất động. Rồi đột nhiên Ngọc Hân cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai mình. Nguyên súy đặt yên bàn tay lên vai công chúa một lúc, rồi bóp nhẹ lên cái vai mềm. Bàn tay mơn man ve vuốt khắp vai bên phải, rồi vuốt nhẹ lên chiếc cổ trắng. Công chúa hồi hộp liếc nhìn, trong hoảng hốt chỉ nhận ra được ống tay áo gấm đỏ và một bàn tay gân guốc da ngăm.
Ngọc Hân xúc động đến nghẹn thở, hoang mang. Lúng túng chưa biết phải làm gì, nói gì. Đúng lúc đó, bất ngờ nguyên súy quì chân xuống trước sập, úp mặt vào hai đầu gối của công chúa. Ngọc Hân không ngờ nguyên súy làm như vậy, đôi tay chới với không biết phải làm gì, phải đặt vào đâu. Mái tóc dày và quăn phủ lên vạt áo lụa của công chúa. Một sức mạnh huyền bí xa lạ thôi thúc, khiến công chúa đưa tay ôm lấy vai nguyên súy.
Nguyễn Huệ ngửng lên vui mừng, và lần đầu tiên, công chúa bị cuốn hút vì ánh nhìn đam mê đến cuồng nộ của vị danh tướng vừa làm đảo lộn Bắc hà.
Nguyễn Huệ nhìn đăm đăm vào khuôn mặt sượng sùng thảng thốt của công chúa, miệng mĩm cười gượng gạo như cách cười của một kẻ phạm tội, nói nhỏ nhỏ:
- Công chúa còn nhỏ quá, và đẹp quá. Như một cái bông búp. Đừng lo âu. Ta biết công chúa đang lo âu đủ điều. Ta sẽ không cho phép ai, dù là quỉ thần, được làm công chúa khổ. Công chúa hãy yên tâm” (Sông Côn Mùa Lũ, tập 3, trang 1399 – 1400)
Không có tình yêu của Nguyễn Huệ, Ngọc Hân công chúa không thể xây dựng nổi tuyết tác văn chương ghi lại thiên tình sử của bà mà khởi đầu chỉ là một hôn nhân chính trị.
Thương khóc chồng, Ngọc Hân công chúa viết:
…………………..
Nửa cung gẫy phím cầm lành,
Nỗi con côi cút, nỗi mình bơ vơ!
Nghĩ nông nỗi ngẩn ngơ đòi lúc,
Tiếng tử quy thêm dục lòng thương
Não người thay, cảnh tiên hương,
Dạ thường quanh quất, mắt thường ngóng trông
Trông mái đông: lá buồm xuôi ngược
Thấy mênh mông những nước cùng mây
……………………
(Ai Tư Vãn)
Và nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã tô điểm thêm cho người dũng tướng thành một trang tuấn tiệt, với một quả tim của một người biết yêu và trân trọng cái gì mình yêu quý của tuổi thanh xuân chưa vương hệ lụy của chính trị và cuộc đời.
Trước Ngọc Hân, Nguyễn Huệ đã yêu cô An con gái của thầy, và An cũng yêu Huệ tha thiết. Nhưng mộng ước cả hai không thành vì Nguyễn Nhạc muốn Huệ phải lấy em gái của hai phụ tá thân tín của mình là Hình bộ thượng thư Bùi Văn Nhật và Thái sư Bùi Đắc Tuyên để củng cố thế lực. Huệ miễn cưỡng lập gia đình theo lệnh anh, nhưng Nguyễn Huệ không quên được mối tình thôn dã với người thiếu nữ yêu kiều. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác thi vị hóa “cái phút ban đầu lưu luyến ấy”:
“Cho đến ngày Huệ gặp An. Điều ghi dấu trong cảm quan của cậu, khíến cậu gần như sững sờ, là cái dáng điệu uyển chuyển, nhịp nhàng , linh động của An. Từ cách đưa ngón tay út lên vén nhẹ một mảng tóc lòa xòa, cho đến cách đưa lưỡi liếm nhẹ lên môi trên, cách rót một tách nước trà, cách gật nhận một lời chỉ bảo, tất cả, tất cả đều vừa độ cần thiết. Cử chỉ biểu lộ sự thân mật dịu dàng, đồng thời cũng giữ riêng cho An một sự bí mật tôn nghiêm. Huệ chưa từng bao giờ gặp sự hòa dịu như vậy giữa hai đòi hỏi gần như mâu thuẫn là sự cởi mở thân tình và sự gói ghém kiêu hãnh nơi một người con gái. Cậu cũng ngạc nhiên khi thấy cái dáng điệu trang nhã thân mật ấy còn giữ nguyên nét thơ trên khuôn mặt. Nước da ửng sáng trên đôi má bầu bĩnh. Cái môi trên mọng. Chỉ trừ đôi mắt buồn trước tuổi. Huệ nghĩ có lẽ nhờ đôi mắt ấy mà khuôn mặt và cử chỉ của An hòa hợp nhau, tiết ra một sức mạnh hấp dẫn lạ lùng. Cậu đau khổ công nhận giữa cái đẹp xa lạ ấy và mình có một hố cách biệt trang nghiêm; cậu không thể nói gì thêm, không thể phác một cử chỉ nhỏ, vì bất cứ hành động nào của cậu cũng trở thành vụng về, thừa thải trước vẻ đẹp toàn bích ấy. Và lần đầu tiên trong đời, cậu thấy lúng túng, thất vọng cho sự vụng dại của mình.” (Sông Côn Mùa Lũ, tập 1, trang 156).
Người anh hùng áo vải của chúng ta bắt đầu biết thế nào là rung động của con tim, một rung động mà trong suốt hành trình hơn 20 năm còn lại của cuộc đời Huệ không tìm lại được qua mối hôn nhân chính thức với phu nhân họ Bùi và mối tình vương giả với Ngọc Hân công chúa. Để giữ hơi ấm của mối tình dang dỡ Nguyễn Huệ đã mang theo bên mình người em trai của An trong suốt cuộc đời chinh chiến để bầu bạn và cũng để tâm sự.
Và quả tim của An cũng thao thức không kém trước hấp lực tình yêu của Huệ. Huệ đến thăm thầy, và dùng dằng nửa ở nửa về. Nhà văn Nguyễn Mộng Giác viết:
“An bẽn lẽn đứng chờ Huệ ra về để khép cổng lại. Tấm cửa đan bằng cây rừng tua tủa những gai khép hẹp, chừa không đủ một người lách qua. An lại vô ý nắm chặt lấy cánh cổng. nên thay vì tiễn khách, cô lại vô tình lưu khách. Huệ không hiểu An muốn mình về hay mình ở, tần ngần chưa muốn hỏi. Mấy cái lá dại tội nghiệp ở hàng rào chắc ngỡ ngàng không hiểu vì đâu cô chủ nhà không nói năng gì, cũng không dám cười, mấy ngón tay ấm mềm cứ bứt hết lá này đến lá khác thả vung vãi xuống lối đi. An nói nhỏ:
Trời hôm nay lạnh dữ.
Huệ nói:
Ờ lạnh. Gió lớn quá
Không khéo lại bão.
An tưởng thế? Chưa đâu.
Huệ trỏ những đám núi vây quanh, bảo An:
Sắc núi còn thẫm lắm. Khi nào rừng bắt đầu thay lá …
An không nghe Huệ nói, bâng qươ tự nhũ mình:
Em sợ bão
Huệ cười nhỏ, nhìn mái tóc cuốn gọn để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú, hai cái tai nhỏ và chiếc cổ trắng của An, cố lấy can đảm nói:
Khi nào gió mạnh đến nỗi thổi tung được mái tóc An, may ra mới có dấu bão lớn. Lúc đó, lúc đó … đáng tiếc lắm …
Anh không hiểu, ngửng đầu lên hỏi:
Sao vậy anh?
Đôi má ửng hồng, vài sợi tóc mai bay vướng víu. Huệ không dám nói hết ý mình, tìm cách tránh đi.
Vì khối nhà chói sẽ bị đổ.
An biết Huệ nói dối, nhưng không thể tìm hiểu ý thật. Cô chỉ lờ mờ đoán ý Huệ nói bóng gió điều gì liên quan đến khuôn mặt mình, vì nhiều lần Huệ chăm chăm nhìn vào đôi mắt cô. Bất giác cô đưa tay lên quẹt má.” (Sông Côn Mùa Lũ, tập 1, trang 329 -330)
Mối tình đẹp đầu đời sống mãi trong quả tim của người anh hùng cũng như trong lòng cô thôn nữ. Rồi người thôn nữ gạt lệ đi lấy chồng. Và khi chồng cô phản bội phải tội tử hình Nguyễn Huệ có thế lực mà không tha tội chết được là nổi đau khổ lớn lao nhất của An cũng như của Huệ. Cuộc sống thật là một nan đề, và An cảm thấy mình như chiếc lá giữa dòng định mệnh. Cái làm cho cô còn tin tưởng để sống là cô biết mình được yêu và hình bóng mình được ấp ủ một cách trang nghiêm trong quả tim của vị dũng tướng.
Sau chuyến hành quân diệt Trịnh năm 1787, Nguyễn Huệ đưa công chúa Ngọc Hân về Thuận Hóa, và thời gian cho An biết Huệ đã có được tình yêu bên cạnh Ngọc Hân, cái tình yêu mà Huệ muốn mà không thể trao cho nàng, và chưa bao giờ dành cho hoàng hậu họ Bùi, người vợ chính thức của chàng. Nàng sung sướng thấy như mình được yêu.
Bởi thế cái phút đau đớn nhất cho đời An đã đến khi Nguyễn Huệ yểu mệnh năm 40 tuổi sau một cơn bạo bệnh, sau sáu năm chàng có hạnh phúc với vị công chúa họ Lê tài hoa, Ngọc Hân công chúa. Dù con trai phản đối An cũng không quản gian lao từ Bến Ván, vùng đất phân ranh giữa hai quyền hành Phú Xuân và Quy Nhơn, vượt đèo vượt núi ra Thuận Hóa để được nhìn tang lễ của chàng.
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác thuật: “Hôm di quan lên sơn lăng, An ở trong đám dân chúng nghèo khổ tự nguyện nối đuôi đám tang để tỏ lòng ái mộ và thương tiếc vị anh hùng dân tộc xuất thân áo vải như họ, người mang đến cho họ niềm tự tín và hy vọng, người dạy cho họ ngửng đầu cao, mạnh dạn bước tới. An cùng lâm râm cầu nguyện như họ. Chỉ khác một điều là những gì An thì thầm đều có tính cách riêng tư và rối rắm khó hiểu. Chị thầm nhắc lại một trận bão rừng, chuyện hiểu lầm chung quanh cây gạo, tập thơ Đổ phủ, đêm ngập ngừng bảo nhỏ “đừng anh Huệ ạ! …”. An đặt nhiều câu hỏi mà không cần đáp, càng hỏi càng xót xa, cảm thấy lẻ loi. An oán trách mà như sợ phật lòng người nghe, vừa thầm hờn dỗi đã hối hận, nhận lãnh hết phần lỗi về mình. Quanh An người ta thở dài, người ta thì thào. An không nghe gì cả. An sống và chết riêng lẻ trong thế giới của chị.” (Sông Côn Mùa Lũ, tập 4, trang 1985)
Với lời tiễn biệt trong câm nín của An, vua Quang Trung, nếu linh hồn còn lãng đãng đâu đó sẽ thanh thản ra đi. Lịch sử sang trang, ân đền oán trả. Giờ đây không còn vết tích gì của người anh hùng trên vùng đồi núi hữu ngạn sông Hương, nơi ôm hình hài của vua Quang Trung trong một thời gian 10 năm ngắn ngủi. Năm 1802 vua Gia Long cho khai quật mồ mả và phá hủy toàn bộ dấu vết của vua Quang Trung.
Mỗi lần về Thuận Hóa thăm viếng vùng Nam Giao, Ngự Bình và núi Thiên Thai, đặt chân trên những ngọn đồi đầy hoa sim và hoa ngủ sắc không ai quên được nơi đây từng là chỗ tranh hùng của hai dòng họ Nguyễn tài giỏi như nhau, chí lớn như nhau, nhưng không thể cộng tồn, và không khỏi bâng khuâng tự hỏi giờ đây linh khí người đệ nhất anh hùng áo vải đang tụ nơi đâu.
Nguồn: Nhớ Huế
23 – 26
Truyện ngắn của Đỗ Hải Yến (đăng trên báo Thanh Niên ?)
- Bây giờ, em bắt đầu hỏi anh. Anh chỉ có nhiệm vụ trả lời tất cả những câu hỏi một cách chính xác và nghiêm túc.
- Ừ!
- Tốt. Chúng ta bắt đầu nhé!
- Năm nay anh bao nhiêu tuổi?
- Còn em?
- Vậy anh nhỏ hơn em bao nhiêu? Chính xác là bao nhiêu?
- Anh không biết.
- Anh không trừ được từng tháng hả?
- Ừm… m… hình như là ba mươi.
- Đúng. Ba mươi tháng. Vậy tức là, khi em vào lớp mầm, anh chỉ mới chào đời. Khi em vào lớp một, anh vẫn còn ôm bình sữa. Khi em bắt đầu dậy thì, anh chỉ là cậu bé chưa biết chạy xe đạp. Khi em vào đại học, bắt đầu biết yêu, nếu anh không bị ở lại lớp, anh sẽ là cậu học sinh cấp ba, râu lún phún…
- Và khi em tốt nghiệp đại học thì anh chỉ mới là thằng sinh viên năm nhất (nếu không ở lại lớp) và mặt mày ngơ ngáo chứ gì?
- Chính xác. Điều đó có nghĩa, khi em bắt đầu kiếm được tiền, chi tiêu thoải mái theo ý mình thì anh vẫn còn xòe tay xin tiền bố mẹ. Anh vẫn phải đi thưa về trình, thậm chí chẳng thể khao bạn gái một bữa ngon lành bằng tiền của chính mình.
- Thế thì sao?
- Thì vậy đó! Tiếp tục, anh đã yêu bao nhiêu lần, tính đến thời điểm gặp em?
- Đấy có phải là thành tích đâu mà báo với cáo…
- Tất nhiên, em có bảo anh báo cáo đâu. Em chỉ kêu anh nhẩm tính thôi mà…
- Ừ, nhiều hơn một.
- Thôi nào, anh. Nghiêm túc và chính xác hơn. Không nhớ à?
- Ừ, ba.
- Tính luôn cả em?
- Em nữa là bốn.
- Ừm… em nghĩ phải nhiều hơn chứ !
-…
- Còn em, tính đến thời điểm gặp anh, em đếm được hai, kể cả anh!
- Em lại định nhắc đến người kia à?
- Không, em chỉ đang tính. Anh yêu nhiều hơn em dù anh nhỏ hơn em ba mươi tháng nhưng có bao giờ anh nghĩ sẽ yêu một người lớn tuổi hơn mình không?
- Chưa nghĩ chứ không phải là không bao giờ… À, mà có đấy. Anh yêu cô giáo hồi lớp một. Cô ấy rất xinh, dịu dàng!
- Anh thôi đi. Nghe đây, nếu chưa nghĩ đến sao lúc gặp em và biết em lớn hơn ba tuổi, anh vẫn cứ yêu, hả?
- Ơ, em hỏi kỳ cục! Anh biết đấy, biết hết đấy. Rồi sao nào? Ai cấm anh yêu?
- Không ai cấm nhưng anh đã nói dối em, nói dối một cách trắng trợn và như thật.
- Anh xin lỗi rồi. Rắc rối. Biết thế anh đã không nói với em.
- Nè, anh quên là sự thành thật bao giờ cũng đáng quý hơn à?
- Anh chẳng biết, chỉ thấy trong trường hợp này, tác dụng ngược lại.
- Anh nghe đây, em năm nay hai sáu. Em vừa trải qua mối tình đầy thương tích. Em bị người ta bỏ rơi… Người ta chẳng quan tâm đến tình yêu mà em chắt chiu cho họ. Họ đạp bỏ hết. Họ không cần biết em sống ra sao sau khi vứt em qua một bên. Anh có biết, em đã phải vất vả, phải sống những ngày thế nào không? Em tan nát và bi lụy. Họ chạy theo một con bé bằng tuổi anh. Em cũng từng trẻ trung như con bé ấy nhưng bây giờ em khác rồi, em đã là phụ nữ. Một phụ nữ thành đạt. Anh hiểu không? Em đủ điều kiện để mơ ước một người chồng giàu có, giỏi giang. Một người chồng chứ không phải một thằng chồng. Em cần một người chồng để yêu thương, để dạy em, để làm thay đổi hàng đống khuyết điểm trong con người em chứ không phải một cậu bé chỉ biết yêu và tận hưởng. Anh hiểu không?!
- Anh vẫn đang nghe dù chưa hiểu hết… Nhưng em cứ nói…
- Em nói rồi. Hai năm nữa em sẽ lấy chồng. Trễ lắm cũng chỉ ba năm. Em sẽ lấy chồng. Em không phải đóng vai phụ nữ thành đạt. Em không cần chiếc ghế giám đốc. Em muốn làm vợ, làm mẹ. Em sẽ sinh con, ít nhất là ba đứa. Em sẽ nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa đợi chồng về. Thời gian rảnh rỗi em sẽ viết văn. Anh biết không? Em sẽ viết loại tác phẩm best seller ấy. Người ta sẽ nhắc đến em như một phụ nữ mẫu mực, đảm đang và trầm lắng.
- Em có nhầm không? Trầm lắng gì khi em cứ muốn tác phẩm của mình sẽ best seller? Mà này, em không định đi làm à? Thế mục tiêu mua nhà đẹp đâu rồi?
- Ừ, em sẽ mua nhà trong hai năm nữa. Sau đó, em chẳng việc gì phải lao vào kiếm tiền.
- Nghe hay nhỉ? Nếu thế, ngay từ bây giờ em làm ơn đừng đi spa mỗi tuần, đừng làm đẹp bằng mặt nạ đắt tiền, cũng đừng shopping tùy hứng, đừng tiệc tùng bù khú, đừng biếu tặng, đừng đi nhà hàng sang…, may ra hai năm nữa em sẽ mua được một phần tư căn nhà trong một con hẻm ở quận ngoại thành nào đó…
- Anh nói hay ghê!
- Chứ không phải như vậy sao? Này, em đừng nhắc những chuyện như thế được không?
- Anh không thích nghe chứ gì! Vì anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ yêu một bà chị lớn hơn ba tuổi. Anh chưa chuẩn bị tâm lý để đối phó với việc này. Cho nên, nếu bố mẹ anh ngăn cản, anh sẽ ba chân bốn cẳng chạy mất.
- Em nghĩ vậy thật sao? Đúng, rõ ràng anh chưa chuẩn bị nhưng đâu có nghĩa anh không biết cách giải quyết.
- Vậy anh trả lời đi. Nếu hai năm nữa em lấy chồng, mà chắc chắn ông chồng ấy không phải anh, vậy em còn yêu anh để làm gì?
- Em hỏi hay thật. Anh chịu, không biết trả lời thế nào.
- Anh đừng khen em bằng giọng đó. Bây giờ em cho anh một số option, anh chọn nhé.
- Lại còn vậy nữa. Sao em nhiều trò thế?
- Anh nghe này. Một là chúng ta chia tay. Hai, tiếp tục yêu và cưới nhau trong hai năm nữa. Ba, cứ yêu nhau nhưng hai năm nữa em sẽ lấy chồng, còn anh thế nào mặc kệ. Tùy anh chọn.
- Ôi trời, em nghĩ hay thật. Vậy em chọn option nào?
- Em chọn option thứ nhất.
- Trả lời nhanh quá. Em chuẩn bị từ khi nào vậy?
- Chẳng chuẩn bị gì hết, tự nhiên thôi. Còn anh?
- Anh chọn option hai phẩy năm. Em chọn option một, cộng lại là ba phẩy năm, không có trường hợp đó, nên thôi vậy.
- Anh thật buồn cười! Ở đâu ra cái kiểu đó hả?
- Nếu em tự nghĩ ra được thì anh cũng làm được. Đơn giản mà!
- Chuyện này không đơn giản đâu. Em chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu một người nhỏ hơn mình ba tuổi.
- Yêu một người nhỏ hơn ba tuổi? Anh nghĩ em chưa hề tưởng tượng sẽ ngủ chung với một thằng nhỏ hơn ba tuổi chứ?
- Anh dám ăn nói vậy hả?
-Thôi nào… Anh đùa. Thế không phải chúng ta đã cùng làm điều đó? Một mình anh sao làm được?
- Ừ, đúng. Cả hai đã cùng làm. Thì sao? Anh quên nó đi. Em chẳng nhớ gì dù nó vừa xảy ra hôm qua. Và anh cũng quên luôn khái niệm tình yêu chiếm năm phần, tình dục chiếm bốn phần rưỡi, nửa phần còn lại dùng để dự trữ…
- Được thôi. Thế em cho là phải yêu mấy phần? Còn tình dục, em bỏ đi đâu? Nếu thiếu nó em sẽ vẫn sống vui vẻ, vẫn sinh ra những đứa con khỏe mạnh?
- Con của em có khỏe mạnh hay không chẳng liên quan gì đến tình dục của bố mẹ nó.
- Thôi đi. Cái tình yêu mà em nói, chỉ có trong sách vở. À, như quyển sách Điều kỳ diệu của tình yêu em tặng anh, anh đọc cả rồi. Chưa bao giờ anh kiên nhẫn đọc sách nhưng vì của em tặng nên anh cố đọc. Em có biết tình yêu trong cuốn sách này thế nào không? Nó đẹp dã man, anh nói thật đấy! Đẹp đến nỗi anh tìm mãi mà chẳng thấy mình trong đó. Thế còn em? Em nhìn thấy tình yêu của em trong đó à?
- Không! Em không thấy. Vì không thấy nên em mới mơ ước sẽ có một tình yêu như vậy…
- Vậy có phải cái thứ tình yêu thực tế chẳng hề giống tí gì với cuốn sách này, đúng không?
- Nếu không có, người ta lấy đâu ra để viết cho anh đọc… Mà cũng có thể anh nói đúng. Thứ tình yêu em có chỉ là sự phụ rẫy, gian dối, manh mún và tệ hại.
- Thôi, em đừng nhắc điều đó nữa. Em có biết, con bạn gái đầu tiên của anh đã trù anh thế nào không? Nó trù anh sẽ không có con trai. Nó bảo, nếu anh không lấy nó thì cả đời anh chẳng có đến một thằng con để bưng nhang đèn…
- Vậy có nghĩa, nếu em lấy anh, em cũng không thể có con trai à?
- Ừ. Nếu lời trù rủa linh nghiệm.
- Sao như vậy được? Chẳng lẽ dù em và anh có hợp nhau thế nào thì cũng không thể có con trai? Phi lý quá!
- Ai biết được. Nhưng ý anh là, tình yêu trên thực tế rất trần trụi, chẳng có nguyên tắc nào, luật lệ nào. Vậy em cứ săm soi tình yêu của chúng ta để làm gì? So sánh tuổi tác của em và anh để làm gì, nếu chúng ta yêu?
- Vậy có nghĩa là, anh khẳng định chúng ta yêu nhau?
- Vậy theo em, gọi là gì nếu không gọi là yêu nhau?
- Em thì lại nghĩ, chúng ta đang tận hưởng nhau. Anh không thấy vậy sao?
- Thế nào là tận hưởng nhau?
- Thôi, không nói về vấn đề này nữa. Em tự tìm ra cách giải quyết rồi. Em out đây.
- Khoan đã. Anh hỏi em điều này!
- Thì anh hỏi đi!
- Tháng này… em ổn chứ?
- Anh chỉ hỏi riêng tháng này thôi hả? Tính từ khi em gặp anh, đúng không?
- Em, mỗi lần nói đến điều gì em đều phải làm cho phức tạp lên thì mới dễ chịu sao?
- Em lại nghĩ mình không như vậy. Rõ ràng, em vẫn ổn từ trước khi gặp anh. Tháng nào em cũng tốn ít tiền mua Kotex nhưng tháng này có vẻ như ngoại lệ. Nếu ba ngày nữa vẫn không thấy, có nghĩa… có gì đó bất thường rồi còn gì…
- Em đừng nói vậy. Đó cũng là chuyện bình thường, bình thường như việc anh yêu em, dù em có hơn anh bao nhiêu tuổi chăng nữa…
- Thôi em mệt rồi, em out đây. Cứ để mọi chuyện xảy ra đúng như những gì cần xảy ra.
- Anh, em vừa đi ngang một tiệm bán áo bầu, đẹp thật!
- Này, em ổn đấy chứ? Không thể nói chuyện một cách bình thường được à?
- Anh, em vừa đi ngang trung tâm siêu âm phụ sản, vắng hoe…
- Ôi, em…
- Anh, em không thể yêu kiểu này. Vài tháng nữa, kết thúc dự án, em sẽ về Sài Gòn, cuộc sống của em sẽ tiếp tục. Anh vẫn là con của bố mẹ anh, vẫn là loại con trai Hà thành. Anh vẫn cứ kiêu ngạo, chải chuốt, hào hoa, ngông cuồng và lại yêu như chưa từng có em trong đời. Em sẽ về nơi chốn của em và tìm một công việc ít tổn hại đến tinh thần. Em sẽ sống cuộc sống bình thường, tìm một người chồng bình thường…
- Em nhắn tin dài quá, anh đọc rất mệt. Ngắn gọn thôi. Đợi gặp nhau, mình sẽ nói nhiều. Em đừng vội quyết định điều gì.
- Anh, em muốn đi ngoại thành bằng Vespa, chiếc Vespa vàng anh đã chở em hai mươi mốt lần kể từ ngày chúng ta gặp và yêu ngay sau đó. Em sẽ mặc váy trắng, áo dây trắng, áo khoác trắng, mũ rộng vành trắng. Còn anh, sẽ mặc ka ki màu bò, sơ mi trắng mềm rủ cùng với giày tây trắng. Mình sẽ nằm trên cỏ. Em sẽ hát anh nghe và mình sẽ nói đủ thứ chuyện trên đời, về tương lai và những đứa con. Anh sẽ hôn em chứ? Hôn thật sâu, thật dài như nụ hôn đầu tiên anh đã hôn. Khi ấy chúng ta ngồi trên Vespa và anh đã quay người ra sau hôn em nụ hôn rất kêu mặc cho đường phố Hà Nội đông kịt. Nụ hôn đó hẳn anh đã tích góp sau bao mối tình, còn em, em sẽ hôn anh bằng nụ hôn thần thánh, biến anh thành người đàn ông thực thụ, không phải cậu bé hai mươi ba với một quá khứ yêu đương rách mướp. Anh có tin sẽ làm tâm hồn em lành lặn như trước khi em yêu người đó không? Anh có thể chữa lành vết thương mà người đó đã khắc sâu vào tâm trí em không? Đồ tồi, bỉ ổi…
Cuối cùng, cô cũng về. Đầu tiên, cô trở về căn phòng của mình. Căn phòng vỏn vẹn hai mươi mét vuông đủ kê một cái tủ, một tấm nệm và một giá sách. Buổi sáng đó, sau khi kết thúc chuyến công tác dài ngày, cô nhớ mình đã mang đi khá nhiều thứ từ nơi mình đến. Cô mang theo tấm bùa An đã xin trong một lần ghé thăm chùa Hương, một bức ảnh chụp nghiêng gương mặt cô đang nhìn ra hồ một sáng chủ nhật hanh gió. Đó là bức ảnh An chụp bằng điện thoại và dùng phần mềm biến cô thành thiếu nữ thời xưa với gam màu trắng đen gợi cảm. Còn một thứ nữa, cô buộc phải mang theo, đó là An. Người đàn ông nhỏ hơn cô ba mươi tháng với màu mắt nâu, tóc thẳng, sóng mũi ngang và cái miệng luôn tươi cười.
Hình như, trí nhớ cô không đủ để ghi nhận nhiều hơn thế. Nó không thể nhớ nhiều hơn một buổi tối, An đã cho cô cảm giác trở thành đàn bà lần thứ hai trong đời. Cô nhớ mồn một hình ảnh Huy dù người nằm lên người cô là An với vóc dáng và những rung cảm hoàn toàn khác. Cô không hiểu vì sao hình ảnh người đàn ông đầu đời vẫn cứ nằm trong trí nhớ mình dù có nhiều thứ thay thế, giành chỗ.
Cô chỉ là đàn bà, như sương sớm. Cô ngưng tụ và bốc hơi. Có thể An lại nói cô ngông dù cô đã sống nhiều hơn An ba mươi tháng. Đã bao lần cô nghĩ, An chỉ là một cậu bé mới lớn, sẽ chẳng bao giờ An hiểu được những ngóc ngách trong con người cô, và rồi mọi thứ gút mắc mà cô thường dồn nén sẽ vẫn đâu vào đấy. Cả An cũng thế. Rồi An sẽ chẳng còn nhớ gì đến cô, người đã bám An để cố tạo những xúc cảm thay thế sự phụ rẫy, ruồng bỏ mà cô đang gánh chịu.
Hóa ra, cô phung phí bản thân, hào sảng ban phát cho An những rung động chai mòn, với những tiếng kêu phấn khích, chỉ vì cô vẫn khao khát Huy, người đàn ông đã biến cô thành đàn bà ở tuổi hai mươi ba trong trẻo, và sau đó bỏ rơi cô giữa đường.
Rồi cô sẽ quên, Huy đã quên và An cũng quên. Tất cả họ sẽ chẳng ai còn giữ lại điều gì sau khi gột rửa tấm thân nhầy nhụa thời tuổi trẻ. Cô cũng sẽ làm vợ, làm mẹ như mong muốn. Cả Huy và An sẽ trở thành chồng một thiếu nữ giản dị trắng trong nào đó, không phải người đàn bà với bao xúc cảm phiền toái luôn làm cho mọi thứ phức tạp lên…
Nếu An du học và tiếp tục theo đuổi sự nghiệp, khi cô thành mẹ, có lẽ An cũng lấy được bằng MBA.
Còn Huy… Huy đã tan theo gió, tan theo gió… ngay từ khoảnh khắc cô biết mình không còn yêu…
——————————————————————————————————————————–
Được em Minh gửi cho truyện ngắn này, bằng cách paste từng đọan một trên Yahoo Messenger (sao mình không nghĩ ra Google nhỉ?). Mấy hôm rồi mà dư vị vẫn còn đọng lại. “Tất cả họ sẽ chẳng ai còn giữ lại điều gì sau khi gột rửa tấm thân nhầy nhụa thời tuổi trẻ”.
Zenius ‘Onion’: Nỗi cô đơn của các số nguyên tố
Tại sao người ta phải dùng chiến tranh để lấy lại hòa bình? Tại sao người ta phải dùng nỗi cô đơn của mình để làm một người cô đơn khác bớt cô đơn?
5 và 7, 17 và 19, 29 và 31, 41 và 43 … có rất nhiều những cặp số nguyên tố như vậy mà người ta gọi là cặp số nguyên tố bạn. Chúng chỉ cách nhau có 2 đơn vị nhưng mãi mãi không đến được gần nhau. Các nhà toán học tin rằng có vô số cặp số nguyên tố như vậy cho dù khi càng tiến gần đến vô cực thì càng khó tìm thấy chúng.
Bỏ qua 0, bắt đầu là 1 thì ngay sau đó là 2 và 3 là cặp số nguyên tố duy nhất có thể đứng cạnh nhau. Càng lớn, chúng càng khó đứng cạnh nhau hơn.
———————
Một cuốn sách đến từ nước Ý nhưng không mang cái nắng của Địa Trung Hải, cái cuồng nhiệt của những con người đến từ Nam Âu mà trái lại là những mẩu chuyện ngắn đặt cạnh nhau, so le nhau như những số nguyên tố bạn.
Con người sinh ra, không ai chọn cho mình sự cô đơn mà có lẽ sự cô đơn chọn con người. Cũng như những số nguyên tố chỉ chia hết cho chính nó và số 1, sự cô đơn giống như số 1 đặt ngay sát cặp số nguyên tố đầu tiên và duy nhất đứng cạnh nhau, số 2 và số 3. Những con người này xuất phát từ những nơi khác nhau, có duyên đứng cạnh nhau nhưng rồi chỉ có thể làm bạn với chính mình và số 1 – sự cô đơn. Khi chỉ làm bạn với một điều mà ai cũng có, ai cũng có thể là bạn, có nghĩa rằng bạn sẽ chẳng làm bạn được với ai ngoài bản thân mình.
———————
Những số phận cứ so le nhau, có thể gặp nhau ở cuối cùng câu truyện – sự vô cùng và rồi lại chia tay nhau, chấp nhận một cách thoải mái sự cô đơn của mình. “Nỗi cô đơn của các số nguyên tố” (http://z.pe/ypn) dường như không phải là câu chuyện của sự cô đơn mà là câu chuyện của những người đã không được người thân ôm ấp mình từ thời thơ ấu, những người được sự cô đơn chia rẽ để lựa chọn. Thích Nhất Hạnh đã nói rằng khi giận, hãy tự ôm ấp lấy bản thân mình đang giận dữ, ôm lấy nỗi giận của mình để nhận biết nó, để bình tĩnh mà đối mặt với nó. Những người cô đơn, chắc hẳn cũng là những người không biết tự ôm lấy mình.
Nguồn: Note của epi.longo
Vua và em
Xưa hòang đế để ria con kiến
Rất thời trang và rất phong trần
Nên chi con gái Thăng Long ấy
Cứ phập phồng ngực công chúa Ngọc Hân
***
Ta và em lần đầu gặp mặt
Mặt như không mà lòng sóng dậy nhiều
Em đanh đá, em dịu dàng giọng Bắc
Khiến vua, dân đều chết mệt vì yêu
***
Ta trai Bình Định hơi khô cứng
Rất thật tình riêng phong cách miền Trung
Ô hay sông núi sinh người vậy
Mà lúc nào cũng độ lượng bao dung
***
Và có lẽ mai chia tay buồn lắm
Em ốm o mình hạc Thăng Long
Thương áo trắng đi giữa trời sương khói
Ta đã yêu thôi em cứ an lòng!
Tác giả: TRẦN VIẾT DŨNG

Đám tang
Tác giả: Herta Mueller
Herta Mueller (sinh 1953), nhà văn Đức gốc Rumani, vừa được trao giải Nobel văn học 2009 vì đã mô tả cảnh tượng mất quyền sở hữu bằng một lối thơ cô đọng và một lối văn thẳng thắn. Truyện ngắn này rút từ tập truyện Nadirs (1982) là tác phẩm đầu tay của bà.
***
Trên sân ga xe lửa, những người họ hàng chạy dọc theo đoàn tàu đang phụt khói. Vừa chạy họ vừa giơ cao tay vẫy vẫy.
Một chàng trai đứng sau cửa sổ toa tàu. Ô kính kéo lên ngang tầm nách anh. Anh giữ chặt một bó hoa trắng tơi tả trước ngực. Khuôn mặt anh đờ đẫn.
Một phụ nữ trẻ bế một đứa bé nằm im ra khỏi ga. Người phụ nữ bị gù.
Đoàn tàu đang đi ra trận.
Tôi tắt ti vi.
Cha đang nằm trong quan tài đặt ở giữa phòng. Các bức tường dán đầy ảnh che kín cả tường.
Tô Hoài tâm sự về nghề viết
Tôi nghĩ người ta sống phải có một cái nghề nhất định. Ai cũng phải có nghề có nghiệp. Viết lách cũng là một nghề như bao nghề khác, chả phải cái gì thiêng liêng ghê gớm. Cốt là anh phải tinh thông và chăm chỉ. Viết là khó, là nặng nhọc. Trong khi đi chơi không khó. Đi ngủ càng dễ chịu. Trong ba cái đó thì ai chẳng thích đi chơi và đi ngủ. Tôi cũng thế. Nhưng vì đã xác định là làm nghề nên phải rèn luyện hàng ngày. Ngày nào cũng ngồi vào bàn, dù bài hay bài dở thì tôi vẫn cứ viết. Hầu như lúc nào tôi cũng ở trạng thái viết, viết đủ thứ thượng vàng hạ cám. Có những bài tôi viết mà không cần cảm hứng.
Nguồn: Tô Hoài – một người Hà Nội
Nguyễn Huệ và sự định vị nhân cách thời đại
Tác giả: Trần Thị Huyền Trang.
Trong sự nghiệp vĩ đại của đời mình, công đức lớn nhất của Quang Trung là xoá bỏ ranh giới chia cắt đất nước, đánh giặc ngoại xâm, giữ vững nền độc lập dân tộc. Song bên cạnh những võ công bách chiến bách thắng, ông đã bền lòng thực hiện chiến thuật tâm công vẻ vang không kém nhằm cứu vớt nhân cách của thời đại mình khỏi sự suy đồi, trả lại cho nó những giá trị đích thực, để rồi đến lượt mình, các nhân cách đó góp phần cùng ông làm vinh danh cho quốc gia, triều đại.
Ngọn cờ Tây Sơn dựng lên trong một thời buổi loạn lạc. Ở Đàng Trong, Trương Phúc Loan chuyên quyền, quan lại tham ô, cường hào ác bá nổi lên như rươi, nhân dân lầm than khổ cực. Phần lớn trai tráng không có ruộng cày, học văn học võ không có chỗ đắc dụng. Cướp bóc trở thành một “nghề” kiếm sống phổ biến. Khi vâng mệnh anh là đệ nhất trại chủ Nguyễn Nhạc đi chiêu tập anh tài, Nguyễn Huệ lọc ra giữa bụi lầm thời cuộc những anh hùng lỡ vận. Theo Tây Sơn lương tướng ngoại truyện của Nguyễn Trọng Trì, thì trước khi gặp Nguyễn Huệ, Nguyễn Văn Tuyết nguyên là một tay anh chị ở chợ Gò Chàm, từng nổi danh với vụ nửa đêm lẻn vào dinh tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên trộm con ngựa quý của chúa Nguyễn rồi tự tay đề lên vách “kẻ trộm ngựa chúa là Nguyễn Văn Tuyết ở Tuy Viễn”. Võ Văn Dũng là một tướng cướp, hành nghề “lạc thảo” ở vùng rừng núi Phú Phong. Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân mang thân phiêu linh trôi giạt. Giữa cơn sóng gió thời cuộc, họ không là kẻ cướp thì là dân phiêu tán giang hồ, không là kẻ trốn chạy sự truy đuổi của triều đình thì là kẻ bị áp bức cùng đường. Chính Nguyễn Huệ đã dang tay đón họ, đưa họ về với phong trào Tây Sơn, tập hợp những người tứ cố vô thân dưới mái nhà tụ nghĩa, biến họ từ kẻ cướp thành lương tướng. Nguyễn Văn Tuyết sau là đại đô đốc Tuyết, từng theo Nguyễn Huệ đánh Nguyễn, diệt Trịnh, bình Thanh, được giao cùng Ngô Văn Sở lo việc Bắc Hà. Võ Văn Dũng sau theo Nguyễn Huệ lập nhiều công lớn, được phong đại đô đốc Chiêu viễn hầu, thời Cảnh Thịnh thăng đến chức đại tư đồ, là người chủ trương cuộc thanh trừ loạn thần Bùi Đắc Tuyên. Trần Quang Diệu, Bùi Thị Xuân, Đặng Đình Minh, Đặng Văn Long, Ngô Văn Sở, Phan Văn Lân, Võ Đình Tú, Nguyễn Văn Lộc …


![bed,book,coffee,cup,floral,pink-8a5924fc4748a31e47d16ab61bfca295_h[1] Đọc sách](http://myalexandria.files.wordpress.com/2009/10/bedbookcoffeecupfloralpink-8a5924fc4748a31e47d16ab61bfca295_h1.jpg?w=400&h=266)