Lưu trữ theo chuyên mục
Dưới đây là danh sách tất cả các bài viết từ Sở thích đọc sách chuyên mục.
Sách cho ‘Ngày 9 tháng 9′ – Lãng du Blog
Ngày đẹp, đáng nhớ. Lang thang mua được một đống truyện về đọc dần trong tháng. Lâu rồi cũng không lên phố mua sách. Nhiều việc linh tinh quá. Cuộc sống cố ép nó vào một lề thì nó lại cứ chạy xiên xẹo lên. Chẳng nghĩ gì thì nó lại lững thững theo một nếp nào đấy. Lạ thật.
Mua một quyển Độc hành (The Law of Dreams) của Peter Behrens. Cuộc phiêu lưu của nhân vật Fergus. Viết theo từng chương hồi rất ngắn. Chắc dễ đọc vì dạo này không đọc được nhiều, liên tục.
Ngày 9 tháng 9. Hẹn hò. Gặp gỡ. Sau khi chán những hẹn hò vô vị, mệt mỏi vì những câu chuyện không đầu không cuối, những triết lý luẩn quẩn, và cả những con công rực rỡ, cuối cùng cũng gặp được em. Ít ra cũng có điều gì đó hứa hẹn.
Quyển thứ hai là Tình nhân, của nhà văn Ba lan. Không đọc Cô đơn trên mạng của ông, vì thấy cái tựa không thích lắm. Suốt ngày làm việc với mạng rồi. Chẳng cần cái cô đơn này nữa. Đọc Tình nhân để nghĩ về tình nhân hay nhân tình nữa đây.
Không hẳn đẹp, nhưng cũng đủ làm ta muốn nhìn muốn ngắm. Không hẳn cuốn hút những cũng đủ làm mình muốn ngồi yên để lắng nghe hết những câu chuyện và chậm rãi cảm nhận được một tâm hồn.
Quyển tiếp theo là Trần trụi với văn chương (New York Trilogy) của Paul Auster. Quyển này chắc khó đọc hơn, hậu hiện đại, truyện dài.
Chưa có những háo hức ngày đầu, nhưng cứ như những mạch ngầm dẫn dồn đến những mong muốn.
Em là vậy. Rất chậm nhen nhóm những khao khát và cũng đủ chân thành để duy trì cái khát khao ấy.
Tiếp theo là quyển Không khoan nhượng của Brad Thor. Rồi Tuyết của Maxence Fermine. Thêm một quyển của Quách Tiểu Lộ – Thạch thôn.
Thêm một quyển Các Lạt ma hóa thân (Lobsang Ramba).
Con trai mua mấy quyển nữa, truyện tranh, cắt hình. Vậy là đủ cho một thời gian không lai vãng lên khu vực Bờ Hồ nữa. Xa xôi cách trở. Xa lạ nữa.
Còn một quyển Thời của Thánh thần. Quyển này đặc biệt. Mua ở Đinh Lễ mà phải bỏ tiền nhiều hơn giá bìa mới đau. Thôi cứ mua đã. Cũng chưa đọc đến, nghĩ chắc cũng như Huynh Đệ, Từ điển Mã Kiều, hoặc đại loại. Đọc sau cùng thôi.
..
Người treo sách – mymaru’s blog
Mua sách về không có nghĩa là đọc ngấu nghiến hết từng nấy quyển mang về. Học, chơi, hàng tỷ thứ khác sẽ ngấu nghiến hộ cái thời gian để đọc sách. Đúng là thời buổi này, chịu ngồi, nằm một chỗ khoảng hai ba tiếng cho một cuốn sách có lẽ hơi khó, còn nhớ hồi nhỏ, các sách kiểu như Cô-xchi-a chắc chỉ mất một đêm. Vậy nên, dù đã hạn chế mua nhưng các tựa sách cứ xếp rồng rắn chờ một ngày nào đó được tiêu thụ, cũng không nhớ là sẽ còn phải đọc bao nhiêu cuốn nữa.
Thú đọc sách của nhà văn Trung Trung Đỉnh
Tôi mê đọc truyện từ nhỏ. Hồi nhỏ, vì ở nhà quê nghèo không lấy đâu ra truyện nên tôi bày ra trò làm quen với chú Tỷ ở Hiệu sách nhân dân huyện để ngày ngày vào trong đó đọc “chùa”.
Thế rồi lớn lên, thói quen đọc sách thành ra như một thứ “bệnh”, dù ở hoàn cảnh khó khăn thế nào cũng tìm ra cách có sách để đọc. Hồi ở trong rừng, thời chiến tranh, cánh lính huyện đội chúng tôi thường nhờ cơ sở mua sách, đa số là sách chưởng, rồi Tam quốc, Tây du ký, Thủy hử, .. đem ra rừng lén đọc. Bây giờ có nhiều sách hay. Tôi đọc đủ các thứ sách. Tuổi cao, sức đọc có yếu đi, chậm hơn thời trẻ nhiều. Tôi lúc nào cũng có một hai cuốn sách đang đọc dở. Thỉnh thoảng vớ được cuốn sách hay, đọc hết rồi mà cứ váng vất, có khi cả tuần, cả tháng không đọc gì được nữa, đi đâu cũng khoe bạn, ca ngợi cuốn sách ấy..
Tôi nghĩ đọc sách là một thói quen, nếu tập được từ nhỏ thì rất hay. Mà cũng dễ tập thôi vì sách hấp dẫn trí tò mò của con người ta. Thói quen đọc sách cũng giống như các thói quen khác, dễ thành ra “nghiền”. Tôi chỉ tiếc tôi không có ngoại ngữ để đọc những tác phẩm mình ưa thích bằng ngôn ngữ gốc của nó. Tôi rất biết ơn các dịch giả. Không có họ thì mình thành ra ú ớ trăm chiều. Đọc sách văn học dịch cũng có nhiều cái thú vì chính các dịch giả đã giúp mình hòa nhập vào không gian mới mà mình chưa được biế, trước đó họ đã phải dày công tìm hiểu.
(-Thanh niên tuần san-)
Sở thích đọc sách của nhà báo Hà Quang Minh
Tôi không cụ thể thích nền văn học của một quốc gia nào mà thực sự chỉ thích văn học ở giai đoạn nào thôi. Giai đoạn đương đại này là giai đoạn tôi không thích và không đọc. Nhưng phải thú nhận rằng tôi có cảm tình đặc biệt với văn học Pháp. Cho đến tận bây giờ, các tác giả mà thôi thích vẫn là Saint Exupery, J.P.Sartre, A.Calmus… Và hôm nay tôi vẫn đọc đi đọc lại cuốn Buồn nôn của J.P.Sartre. Hơi cũ phải không? Như tôi đã từng viết “Cuộc sống của mình cũng tốt đẹp hơn nhưng không ai ngờ cái cảm giác mơ hồ mù mịt kia nó vẫn còn vương vất lại. Nhưng lạ kỳ thay, 6 năm trước mình viết được rất nhiều mà tại sao giờ này mình không thể đặt bút viết được chút gì cho gọi là đáng có. Hay là tự mình đang khô chai. Không phải, dứt khoát là không phải. Tôi không bao giờ khô chai. Nhưng cảm giác bất an vẫn kéo dài, kéo dài như con buồn nôn của số phận để lại, con buồn nôn mà J.P.Sartre đã nhắc đến..”. Một cuốn sách nữa mà tôi vẫn đọc hàng ngày là Zarathoustra đã nói thế của Niezstche. Còn về văn học Việt Nam, tôi cảm nhận thế này: Trước đây rất tốt nhưng bây giờ, đa số các tác giả chạy theo phương tiện mà quên đi ý niệm. Cố gắng đưa ra một cái gì đó có vẻ lớn lao lắm nhưng thực ra ý niệm đã quá cũ. Nhất là về thơ, tác giả Việt dường như trọng về cách thể hiện hơn là ý cần thể hiện. Nên hiện tại, với văn học Việt Nam, tôi tương đối thất vọng.
-Thanh niên tuần san-