//
Bạn đang đọc ..
Uncategorized

Lệ Tân Sitek: Một mình trên đường

Cuộc sống của mỗi chúng ta là một cuốn sách, khi được biết tới, được in lại không những trong trí nhớ của mình mà cả của người. Có lúc trở thành đề tài một tiểu thuyết hoặc một cuốn phim, lại có lúc được truyền miệng từ người này qua người nọ nhưng rất nhiều trường hợp chỉ tồn tại một cách im lìm…”. Lệ Tân Siteck, tác giả của “Một mình trên đường” có những lý do thật giản dị để theo suốt “con đường” của mình cho cuốn sách này. Sách do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành.

Tác giả tâm sự:

Tác giả: Bùi Lý Lệ Tân

Sinh năm 1939 tại Hồ Nam Trung Quốc. Từ năm 1962 mang thêm họ của chồng Sitek

Sáu năm sống ở Trung Quốc, mười năm ở Việt Nam, mười hai năm ở Ba Lan và từ năm 1967 định cư ở Nauy.

Tốt nghiệp ngành kiến trúc tại Politechnika Gdanska – Ba Lan. Hơn bốn mươi năm làm nghề kiến trúc. Ngoài công việc chính, bà là một người ham mê, sưu tầm và viết bài về nghệ thuật. Năm 2003 – Nhà Xuất Bản Mỹ Thuật cho ra một tập ký truyện của bà “Sưu và Tầm”.

Đây không hoàn toàn là một hồi ký, càng không phải là một quyển sách  lịch sử. Địa danh cũng như nhân vật nơi thực nơi không, có thêm có bớt.

Trước hết, tôi viết cho những người thân nhưng cũng cho cả những người tôi không quen biết.

Tôi viết cho những người vẫn còn và những người đã mất.

Tôi viết cho Quê cha Đất tổ, nơi đã tạo ra con người mình hôm nay.

Tôi viết cho cả chính mình để ôn lại một quãng đời đã thuộc về quá khứ…

Một mình trên đường” là quyển sách đầu tay của bà, viết về cuộc sống của một gia đình ở làng quê bên Lam Giang, Nghệ An thời kháng chiến chống Pháp.

Quyển sách viết ít về chiến tranh, nhiều về tình cảm, sự gắn bó, nhớ thương, tưởng vọng cũng như những mâu thuẫn, bức xúc của những nhân vật chính trong sách, nhất là về đời sống của  An – một đứa con gái từ lúc lên 7 đến 16 tuổi trong quãng thời gian 9 năm mất Cha, xa Mẹ…

Những tâm tư khi “trên đường một mình” của tác già

“Cuộc đời dù có sóng gió hay êm ả, phức tạp hay đơn thuần, đều mang những kho tàng phong phú, cá biệt.

Với cái tuổi bảy mươi của tôi hôm nay, chỉ có mười năm tôi được sống ở Quê cha Đất tổ, năm sáu năm ở nơi chôn rau cắt rốn vùng sông Dương Tử, còn nữa là ở châu Âu – trong thời gian đó, ngoài hình thức trao đổi thư từ với gia đình và những người thân – tôi không dùng tiếng mẹ đẻ nhất là thời gian hơn bốn mươi năm sống ở Nauy, quan hệ với người đồng hương cũng như với báo chí sách vở Việt Nam bên đó bị hạn chế vì những lý do khách quan, và do chiến tranh đã tạo ra.

Khi tôi đầy năm mươi tuổi – thấy sức sống của tuổi trung niên sao mà mạnh mẽ thế, đã có vốn nghề nghiệp, vốn kinh nghiệm, động đến việc gì gần như được việc đó, tôi nghĩ rằng đây là đỉnh cao rồi, từ nay là đồng bằng, cứ đi thẳng, không cần và chắc cũng không còn sức để trèo dốc nữa mà chỉ chờ một ngày nào đó bắt đầu xuống thang.

Khi đến tuổi sáu mươi – nhiều người cho đây là thời gian rất mờ ảo, không biết vẫn nên nhìn về tương lai hay là đến lúc nghỉ ngơi, ôn lại quá khứ ?

Với tôi, một phần của tuổi năm mươi và những năm của sáu mươi lại là những năm đặt đỉnh cao nhất, đa dạng nhất, phong phú nhất không chỉ về nghề nghiệp mà một phần không ít thuộc về tâm linh và ngôn ngữ của tôi được dần dần hồi trở lại với Cố hương sau gần nửa thế kỷ xa Việt Nam mà trong thời gian đó có những nguồn tình cảm, tư duy của gốc rễ đã bị lùi vào quá khứ, vào quên lãng bởi khoảng cách, thời gian và cuộc sống bận rộn, ồ ạt của hiện thực hàng ngày với gia đình, với nghề nghiệp.

Bài báo đầu tiên tôi viết bằng tiếng việt ”Tìm người hoạ sĩ không danh tiếng” là kết quả của khát vọng muốn viết lên được bằng tiếng mẹ đẻ để chia sẻ với độc giả Việt Nam cảm xúc của mình đối với bút pháp của một hoạ sĩ tôi được thấy ở Hà Nội.  Báo Văn Nghệ và tạp chí Mỹ Thuật Thời Nay đã đăng bài này năm 1995. Sự việc này là một cổ vũ, khuyến khích rất lớn đối với tôi, ngôn ngữ của tôi từ đó được khôi phục dần, càng ngày tôi càng cảm thấy tự tin, càng can đảm viết bài về kiến trúc và nghệ thuật, đã được đăng nhiều lần ở báo chí.

Năm 2003, tôi ra một tập chuyện ngắn ”Sưu và Tầm” gần một trăm trang qua Nhà Xuất Bản Mỹ Thuật.

Trước tuổi bảy mươi vài ba năm, tôi quyết định chia tay thật sự với nghề kiến trúc của mình để thực hiện những mong muốn đã có từ lâu, đó là tập trung vào việc viết sách, dựa trên vốn đời của mình làm đề tài.

Hôm nay, một phần của ý định đã được thành hình qua quyển sách.

(Netlife)

Thảo luận

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: